Con thuyền chở nhiều người

Chuyến đi này tớ đi với mục đích thoải mái, tự do tự tại và yêu thương Huế.

DSCF0608.JPG
Khung cảnh bên ngoài của Đại Nội

Suy nghĩ chọn Huế không phải là điều tiên quyết và chóng vánh mà nó đã được xây dựng cách đây gần 3 tháng. Lúc đó tớ muốn đi 1 lèo từ Huế, Đà nẵng, Hội An, Đà lạt, Lý Sơn, cứ như tớ rất thần thánh muốn đi hết 1 lèo trong thời gian ngắn đúng không?

Vào cuối tháng 5 khi kế hoạch hoàn thành cho xong bản luận văn được chắp bút, tớ hỏi mẹ và tớ muốn đi, tất nhiên vấn đề tài chính bố mẹ tớ sẽ chu cấp cho, bố mẹ tớ đồng ý và tớ lên đường.

Hôm ấy trời mưa ở Hà Nội.

Thực sự vào những ngày ấy, tớ thấy trời mưa vẫn đẹp, vẫn vui vẻ, chẳng có gì gọi là u sầu khi ngày ngày ra đường mặc áo mưa, ngắm khí trời thanh mát, ngoài trừ đôi dép mỏng bằng vải bị ướt (và sau đó bỏ lại ở Tigon Hostel, Huế luôn).

  1. Anh kính cận già dặn

Đó là người đầu tiên tớ nhờ vả đưa tớ đi ra ga Hà Nội. Mối quan hệ chị em cũng khá mới, có vẻ thân thiết mà dường như không thân thiết, hay gặp bức xúc và dễ gây xích mích nhưng tớ luôn chọn cách gây ra và im lìm, cũng như anh ấy chẳng hiểu cảm xúc của tớ.

Anh ấy đồng ý lai tớ đi sau vài phi vụ mặc cả cũng như đòi hỏi này nọ mà tớ từ chối. Đưa tớ đi thì tớ mới kể tớ ra ga đi Huế. Anh kính cận được phe bảo có bạn ở trong đó, cần đi mua bánh cốm làm quà cho bạn của anh. Vâng, may mà tớ hẹn trước anh ấy gần 1 tiếng đồng hồ tàu chạy nên anh ấy đi 1 lèo về nhà lấy mubahi cho tớ đội và lên Hàng Than mua vài hộp bánh nhờ tớ mang đưa đi.

Những tưởng đến đây là kết thúc đúng không?

Cứ để xem.

2. Anh người Quảng sống ở Đà

Tớ quen anh ấy hồi năm ngoái trong khi đi du lịch Đà Nẵng 1 mình. Tớ muốn đi bán đảo Sơn Trà, leo đỉnh Bàn Cờ, tớ đi bộ vài km để đến trạm xe buýt và bắt gặp anh ấy cũng đang đợi xe buýt (giờ mới đặt câu hỏi, sao lúc đó anh ấy lại đi xe buýt và anh ấy ở trọ chỗ nào?).

Tớ hỏi anh ấy đi xe nào để lên bán đảo Sơn Trà, anh ấy bảo bắt xe rồi ra công viên sau đó còn đi xe ôm chứ không có xe nào đi qua bán đảo cả.

Tớ ậm ừ vẫn một mực muốn đi. Lên chiếc xe 3 bánh chở người cùng vài vị khách khác. Cuối cùng dừng tại Công viên, anh ấy mới nhớ ra là đã chỉ nhầm đường (wtf?) nhưng sau đó anh mới kêu: Để chiều anh rảnh anh lai đi ra bán đảo Sơn Trà, lâu rồi anh cũng chưa đi. Vậy là quyết định chóng vánh được hình thành, tớ và anh ấy trao đổi số điện thoại rồi tớ đi mua vé tàu, ra chợ chơi ăn uống, hẹn gặp anh ấy buổi chiều đi chơi.

Năm nay, cũng sau một buổi tối tình cờ nối lại mối quan hệ, tớ từ chối đi họp mặt lớp cấp 2, tớ ở nhà với chiếc laptop với phần mềm Zalo trên máy tính. Anh ấy vào hỏi: Còn nhớ anh không? Haha, sau bao lâu thì mới liên lạc lại, trong khi trước đó tầm 1-2 tháng tớ cũng đã nhắn tin cho anh ấy nhưng câu trả lời thì chẳng thấy đâu.

Kế hoạch du lịch được dàn dựng với mong muốn của tớ và của anh ý. Anh ấy kêu sẽ đón tớ ở Huế vào sáng hôm tớ ở ga Huế. Cứ những tường là sẽ theo đúng kế hoạch đúng không?

Người tính không bằng trời tính.

Anh ấy bỏ bom tớ ngay trước thềm tớ cập bến ở Huế. Tớ gọi không liên lạc được. Tớ nhắn tin không thấy phản hồi. Mạng 3G chán ngắt lên FB cũng không được lâu. Tớ và anh ấy mất liên lạc.

Tớ không có phương án B. Tớ tin người.

3. Bạn nữ người Huế

May mắn khi anh kính cận có nhờ đưa quà cho bạn. Đêm hôm trước tớ đã nhắn tin nch với bạn nữ ấy để bảo hôm đến Huế ra lấy quà rồi nên tớ không ngần ngại nhờ bạn ấy giúp đỡ.

“Nếu anh tớ không đến đón kịp, tớ ở nhờ ktx của cậu một chút được không?”. Bạn ấy đồng ý.

Tớ đành chấp nhận phương án B sẽ được thực hiện ngay sau đó. Tớ biết không liên lạc với anh ý là anh ấy có thể gặp phải chuyện gì đó, tớ không nghĩ anh ấy cố tình đâu. Tớ tin người và tớ luôn sống tốt với điều đó.

Tớ được đến trường Sư Phạm và vào kí túc xá chơi. Aha có bạn nam hỏi tớ bằng tiếng Trung và nghĩ tớ là người Trung Quốc cơ đấy.

Bạn ấy xinh xắn đáng yêu mà cũng cởi mở nữa. Lần đầu nghe giọng Huế tớ chẳng hiểu bạn ấy nói chi hết, nghe ù ù cạc cạc cứ như người ngoài hành tinh. Sau khoảng vài 3 tiếng thì tớ nghe có vẻ hiểu.

Đặc biệt nhất là lúc ăn trưa, tớ đến phòng của mẹ và chị ý để ăn trưa cùng, 3 người nói chuyện với nhau mà tớ cứ như đang ở nước nào đó không phải Việt Nam, haha.

=> Câu chuyện của 3 người này khá liên kết với nhau trong ngày đầu tiên tớ ở Huế.

Anh kính cận không muốn tớ dây dưa với bạn ấy và chỉ muốn đưa quà xong là thôi. Anh của tớ chưa đến đón thì tại sao không gọi và hỏi đi, làm khó cho bạn ấy của anh ấy (?!). Thực sự tớ chưa thấy ai như anh kính cận, tớ dính bỏ bom, tớ cần sự giúp đỡ, tớ biết đến bạn ấy nhờ anh kính cận thì tớ mở lời nhờ giúp đỡ, bạn nữ ấy đồng ý và giúp đỡ tớ. Có gì sai? Anh người Quảng không nên bỏ bom tớ và nên đón đúng giờ theo lời hẹn (hóa ra anh ấy mất điện thoại, quên mất, điện thoại tắt vì xin nghỉ làm thế nên quên, tớ không chấp nhận nhưng chuyện lỡ vậy rồi đổ lỗi cái gì?).

Tớ chẳng trách cứ ai cả nhưng người ngoài chưa hiểu chuyện lại đi trách móc và nói này nói nọ. Thực sự tớ luôn vui vẻ nhưng lời nói của người khác khiến tớ không thấy vui, nhất là tin nhắn của anh kính cận. Chả nhẽ lúc đó lại xổ ra vì mới đến khách sạn và đặt xong phòng.

4. Bạn nữ nhỏ

Lúc tớ mắc kẹt, tớ nhớ đến bạn ấy. Nhờ bạn ấy tìm hộ cho vài khách sạn ở Huế kèm số điện thoại liên lạc để ngủ qua đêm. Ừ nếu không có bạn ấy nhanh tay tìm kiếm thì tớ cũng không biết tớ chọn được khách sạn kì quái nào. Tigon Hostel là một lựa chọn đúng đắn, khu phố Tây ở và 4$/đêm, các chị ở quầy cũng đều thân thiện, dễ gần.

Tớ mệt.

Tớ cần nghỉ ngơi và tớ lên giường đắp chăn đi ngủ.

Tigon Hostel khá rộng và thoải mái, giường tầng và toàn Tây cả nam cả nữ chẳng ai trong phòng là người Việt Nam trừ tớ ra nên tớ thấy bản thân vô cùng thoải mái tự do làm gì không ai để ý.

5. Anh Denmark cười tươi

Đang chợp mắt ngủ tớ nghe thấy tiếng động, hóa ra có người mới đến và tớ mở mắt ra nhìn thấy một anh Tây đang để đồ ở giường đối diện. Anh ấy mỉm cười chào “Hello”, mặc dù tớ không đeo kính mà tớ thấy anh ấy đáng yêu quá.

Tớ vẫn nằm đắp chăn nhưng tớ hỏi đủ thứ linh tinh về việc anh ấy mới đến hả, anh định ở bao lâu, anh đi kiểu gì, anh người nước nào và tớ cũng bảo tớ mới đến đây, anh ấy định chiều làm gì bla bla. Anh ý người Đan mạch và có xe moto đi lượn vi vu khắp nơi. Anh ấy chỉ ở lại qua đêm rồi hôm sau lại đi tiếp nơi khác.

Tớ chợp mắt xíu và lên đường đi Đại Nội.

Cứ lúc nào tớ gặp anh ấy, anh ấy đều cười với tớ rất tươi. Tớ dắt xe đạp ra và bảo “See you” nhưng đến tối tớ về ngủ, anh ấy chưa về. Sáng dậy lúc tớ đi chơi anh ấy đang ngủ. Chiều tớ về, anh ấy đã đi rồi. Vậy là lần cuối gặp là lúc anh ấy nhìn tớ đang ngủ và tớ nhìn lúc anh ấy ngủ =))))

Trong phòng còn có 1 anh bạn nhìn giống người VN lắm mà hóa ra là lai Nhật với Canada, nhìn nhố nhăng đáng yêu cực, nói tiếng Anh cũng hay. Chỉ nói chơi với nhau vài câu cùng anh Denmark này thôi nè, sau đó thì anh ấy cũng vi vu nới khác.

6. Chị receptionist ở Tigon Hostel

Chị ý dễ thương lắm, từ lúc tớ vào đến lúc tớ đi tớ vẫn quý. Mỗi tội thuê xe đạp 30k/ ngày không hỏi mặc cả =)). Còn chị ý đặt tour nghe nhạc trên thuyền cho với giá 100k và cũng ưng ý nhưng nghe được đoạn hay thì lại kết thúc, quá nhanh quá nguy hiểm.

Chị ấy nói giọng hay, chị ấy cũng hay cười. Mà có 2-3 chị liền, chị nào cũng ưng.

7. Anh German đáng yêu thích học tiếng Việt

Ôi tớ thương anh ấy lắm, yêu thương ấy, yêu quý ấy.

Lúc tớ mệt rã rời vì đạp xe mấy chục km vì lạc đường cũng như là đi tham quan lung tung, tớ về phòng mở cửa. Tớ nhìn thấy anh ấy đang đánh răng và chỉ mặc mỗi 1 cái quần đùi =))))

Tớ hơi ngớ người nhưng cũng chào “hello” và anh ấy chào lại, anh ấy nói vài thứ là mới đến đây, nghĩ không có ai nên là mặc như vậy =)). Chẳng biết sao mà lúc đó tớ muốn nói linh tinh lắm nên tớ kể lể hết mọi thứ của mấy hôm với anh ý và hỏi kế hoạch buổi chiều của anh ý là gì. Anh ấy định đi Đại Nội. Anh ấy sẽ ngủ 1 lúc. Mà anh ấy ở giường trên của tớ. Anh ấy còn bảo đang học tiếng Việt, nói được tàm tạm và lôi quyển tiếng Việt cho tớ xem cơ. Ôi đáng yêu lắm. Xong tớ mới nhớ ra chưa hỏi anh ấy từ đâu đến, hóa ra là German, sao anh ấy thân thiện khác ông thầy hồi xưa tớ học thế.

Anh ấy còn chạy visa để quay lại VN chơi tiếp cơ.

Tớ lại có suy nghĩ muốn yêu anh Tây thích học tiếng Việt =)))

8. Anh lái xe người Huế

Sau khi đã liên lạc lại được với anh người Quảng sống ở Đà, anh ấy rủ rê vài Đà Nẵng chơi rồi đi Cù Lao Chàm vì tớ kêu tớ muốn ngắm biển. Nếu tớ không vô thì anh ấy sẽ ra Huế chơi với tớ. Chi phí đi Đà Nẵng thì tớ không phải chi trả.

Thôi thì tớ cứ đi, tớ thích biển nên nếu anh ấy có không rủ thì sáng hôm sau tớ cũng sẽ đi xe bus hoặc thuê xe đạp ra biển Thuận An, Huế chơi mà.

Chiều 4h kém có xe đến đón tớ ra văn phòng ở Huế rồi có 1 xe to và xịn khác đưa cả đoàn tầm 9 người đi Đà Nẵng. Xe xịn lắm mà ghế ngồi sau cũng xịn, thế nhưng do tớ là người đi ké nên phải ngồi trước, cạnh anh lái xe và bên phải là 1 anh khách khác.

Anh lái xe người Huế lúc sau tớ mới biết, do tớ học lái xe rồi và sang tháng lấy bằng nên tớ cứ bô ba các loại về xe, hạng xe, kiểu dáng xe này với cách dùng gạt tay mới lạ thế. Tớ làm đứa ngây thơ hỏi lăng nhăng linh tinh làm anh ấy bật cười rồi tớ mới hỏi anh ý người ở đây à, thế là tớ lại nói đủ thể loại hay ho mà tớ thầy ở Huế ra cho anh ấy.

Hóa ra cơm hến là do ngày xưa người ta ăn nhiều giờ thành đặc sản chứ thực ra chỉ là cơm nguội ăn cùng muối lạc và vài loại rau thêm ít hến thôi mà. Nhiều khách ăn thử thấy lạ còn bị đau bụng nữa ấy. Thế mà sáng hôm đó tớ ăn sáng cơm hến, thản nào có cảm giác bị táo bón.

9. Anh nói tiếng Nhật thật hay

Lúc anh ấy lên xe phía sau là tớ cứ tưởng chuyến xe này có cả người Nhật, ai ngờ anh ấy được một chú hỏi:”Are you Japanese” thì anh ấy mới bảo cháu người Việt làm việc với người Nhật. Sau đó anh ấy lên ngồi cạnh tớ, anh ấy bận rộn lắm, hết gọi điện nhắn tin đủ loại cơ.

Sau một lúc nói chuyện với anh lái xe thì anh nói tiếng Nhật hay cũng không bận lắm nữa, tớ quay sang bắt chuyện với anh ấy. Mở đầu bằng câu:”Anh ơi, em thấy anh nói tiếng Nhật hay như người Nhật ấy ạ.” Xong anh ý cười và kể lí do là anh ý ở Nhật cũng mười mấy năm và nói chuyện nhiều với người Nhật nên vậy, xong tớ hỏi nhiều thứ lắm lắm liên quan đến giáo dục rồi chuyển sang tuyển dụng trong suốt chuyến đi. Anh ấy kể bao nhiêu thứ về người Nhật, về các câu hỏi trong tuyển dụng mà sinh viên bây giờ lúc được nghe đến thì lại không hiểu ý đồ.

Tớ thấy có một điểm thú vị cần truyền giáo lại là người tuyển dụng nên thêm thắt cả practical case nữa, ví dụ như người Nhật đưa cho 1 tờ giấy để gấp hạc, họ cũng sẽ hướng dẫn cùng. Sẽ có những người không nghe theo hướng dẫn mà tự làm, có người thì làm nhanh ẩu đoảng, tất cả đều thể hiện tính cách con người mà họ bộc lộ trong lúc làm công việc đó. Tớ còn bảo mấy lần trước tớ đi pv, gặp một chị khá kì lạ khi chị ấy nói nhiều hơn người đi phỏng vấn. Anh ấy kêu là khi mình nói thì mình muốn hiểu hơn về người ta, khi người ta nói thì người ta muốn hiểu hơn về mình, hơi ngược nhỉ.

Nói chung là gần 1 tiếng rưỡi đồng hồ chỉ nói chuyện với anh ấy đủ các thể loại mà thấy thấm quá, muốn làm vài thứ cho đời quá.

10. Các chị cùng tour đi Cù Lao Chàm

Đi tour Cù lao Chàm gặp vài gia đình thú vị, mà năm ngoái tớ đi Bà nà hay Cù Lao Chàm cũng đều thi vị hết ý, cứ như người đi 1 mình hay 2 mình đều thu hút haha.

Chị ấy có đứa bé gái thích đi nhưng lại không chịu xuống biển để ngắm san hô thế là đành ở trên bờ ngồi nhìn. Tớ thì năm ngoái ngắm rồi, năm nay chỉ muốn ngắm biển nên là ở trên cano nghịch ngợm. Chị ấy nhờ tớ trông bé. Tớ cứ năn nỉ ỉ ôi xuống biển mà bé chẳng chịu nên kệ bé ngồi ngắm.

Có hai anh chị đi cùng nhau, tớ ngồi nghịch nước nhìn lung tung, chị ý nhìn tớ cười thế là tớ cười lại, chị ý nhờ tớ chụp cho hai anh chị vài kiểu với điện thoại của anh chị khi ở dưới nước. Tớ cầm máy xoẹt xoẹt là xong.

Có một chị khá hay ho lúc tớ ngồi cạnh trên cano, chị ý hỏi chỗ Cù lao chàm này bên Bố ơi mình đi đâu thế có đi đúng không nhỉ, tớ không rõ và tớ bảo không biết, chị ý luôn hiểu ý tớ theo một cách nào đó mà tớ chỉ cần nhìn là chị ý nói lí do ra luôn cho tớ hiểu.

11. Chị phụ xe trong chuyến từ Đà Nẵng vô Huế

Do tour Cù Lao Chàm khá dài so với kế hoạch mà chuyến tàu đi lúc 5h47 chiều, thế là anh người Quảng hộc tốc lai tớ ra ga ĐN thử xem tàu đi chưa thì tàu đi rồi, chấp nhận ra bến xe và anh ấy lai tớ ra đoạn mà các xe khách hướng đi Huế. Vừa kịp thấy một chiếc xe phía trên, anh ấy phóng lên và ra kí hiệu tấp vào để tớ lên.

Xe đông lắm, nhưng vẫn có chỗ. Tớ ngồi mớm ở gần trên. Đi vào hầm là tớ ngủ gật gù, qua hầm thì chị phụ xe bảo lên phía trên ngồi ngủ cho dễ, tớ lên được 1 tẹo thì chị phụ xe kêu ngồi xuống phía dưới để tránh cảnh sát, cứ luân phiên vài 3 hồi tớ mới có 1 chỗ ngồi yên vị khi có khách xuống thị xã của Huế.

Mà mọi người toàn gọi tớ là bé, tớ yêu lắm. Tớ biết tớ lớn tướng rồi nhưng vào đây được chăm sóc theo đúng nghĩa. Được yêu thương đùm bọc chở che mà tớ cứ thấy hạnh phúc lạ.

11. Cô chú ở Dạ Lê

Tớ đi lạc ra tận thị xã, tớ đi qua những con đường mà chỉ có một mình tớ đi xe đạp, xung quanh chỉ toàn ô tô. Tớ đến một khu vực thị xã nho nhỏ, hỏi đường trở về Lăng Minh Mạng nhưng tớ hơi nghi nghi hướng đi của người ta. Tớ quay lại và tìm một quán nước mía để trú chân. Tớ hỏi uống một cốc nước mía và tớ hỏi cô chú đường đi lăng Minh Mạng, cô thì không biết chút nào, chú mới hỏi là từ đâu đi ra đây, đi kiểu gì vậy, đi có một mình thôi à. “Giỏi”. Có mang bản đồ không chú chỉ cho, cháu chỉ có Google Map từ điện thoại nên chú lấy kính ra để nhìn và chỉ hướng đi. Ôi tớ xúc động và cứ cười cười vì được khen. Đứa con gái dám đi 1 mình bằng xe đạp chạy mấy chục cây số rồi bị lạc, mà rõ ràng ở một nơi lạ không phải là nhà.

Tớ rõ ràng đi 1 mình nhưng tớ chẳng bao giờ thấy 1 mình cô đơn, tớ thấy tớ tìm về chính mình và nuôi dưỡng tâm hồn nhỏ bé này để trở nên mạnh mẽ hơn thôi.

Hôm về trời cũng mưa ở Huế và ở quãng đường về.

Yêu thương Huế. Yêu thương mọi người. Yêu thương Cù Lao Chàm.

2605-29052016

P/s: Chi phí cho toàn bộ chuyến đi không tính mua quà là xấp xỉ 1.500k, đúng như kế hoạch.

Advertisements

Một chút Đà Nẵng để nhớ về

20150528_102738

Ngày đó tui cũng mạnh mẽ thật, chắc do ăn gan hùm gan báo từ đợt đi tập huấn Hòa Bình với các bác, cô chú và anh chị sâu cun nên có chút mãnh liệt nào đó cần bùng cháy.
Hồi đấy là cuối tháng 5, thời tiết hơi nóng nhưng vẫn dễ chịu. Cô gái trẻ lặn lội đi mua vé tàu, tìm chỗ để ở vài ngày, tìm người hướng dẫn đi chơi vài chỗ, lên kế hoạch mỗi ngày đi đâu, làm gì, thưởng thức món gì.

Dù bản thân có lên bao nhiêu kế hoạch, thứ ông trời mang đến là người chúng ta sẽ gặp trong suốt hành trình.

Bỗng nhiên nhớ Đà Nẵng vô ngần, nhớ lần đầu tiên đi một chuyến du lịch dài ngày và gặp thật nhiều người đáng yêu, nhớ lúc đi qua đèo Hải Vân và nhìn thấy bãi biển xanh da trời lượn sóng, cát vàng long lanh, bầu trời đầy thơ mộng. Khi ấy, cô gái trẻ thấy một chân trời mới, một con đường và một niềm tin vẫy gọi: Đây đúng là nơi dành cho chính mình để trải nghiệm rồi.

Lật lại vài bản note ngắn trong chuyến đi, cô gái chỉ thấy toàn tóm tắt mua đồ gì bao nhiêu tiền, ăn gì ở đâu mấy giờ =))). Thật may nó chỉ tầm 20 dòng số má và còn lại là văn, và còn may sao đầu óc vẫn minh mẫn, mọi khung cảnh dường như vẫn còn ấn tượng và sâu sắc lắm.

”Có mấy khi nhìn những mảng hồng bình mình phía chân trời, những ngôi nhà nhỏ bé lọt thỏm giữa rừng cây, những cánh đồng xanh rì bát ngát, làn khói mỏng bay lơ lửng nhẹ nhàng…
Chỉ cần một cái xoay đầu, bên là đô thị, bên là rừng cây rồi.
Bình minh ló rạng sau dãy núi, ánh sáng ban mai nắng ấm rồi.
Trên tàu.
Cách Hà Nội gần 300 km.
Nghi Lộc, NA. 5:28am ”

Ngồi trên tàu rất ư khó ngủ, ngủ đc tẹo lại tỉnh, thế rồi tỉnh đúng lúc mặt trời đang mọc lên. Cô gái cảm thấy cảnh trời thật thơ mộng kèm ít chút phê phê chưa tỉnh đã ghi vài dòng ngắn ngủi kèm vài bức hình nhỏ nhắn trong máy. Sau đó lại nhắm mắt đi ngủ.

”Làm gì có chuyện ngồi ăn mì tôm bát màu xanh lá, bên cạnh có bình hoa hồng đỏ tươi, ngoài ô cửa sổ nắng vàng cây xanh thắm, từ từ chiếc tàu chuyển bánh tiếp tục đi. Thơ mộng ghê gớm =))
7:42 A.M 27/5/2015”

Đồ ăn trên tàu thì đắt dã man, nhưng hôm đó thật lãng mạn ý. Trong khoang bếp còn có bông hồng đỏ tươi cắm trong bình cơ, trời thì mát, cảm giác sảng khoái và vô cùng hạnh phúc, dù tàu có bị ”delay” mất 5 tiếng và mặc kệ chiếc ba lô ở khoang ghế lòng nơm nớp lo sợ ai đó dòm ngó…

Lúc xuống tàu, cô gái gặp một chú xe ôm thân thiện, chú trả giá và cô gái mặc cả (sau nói chuyện với mẹ bé Mai mới biết giá vầy là rẻ đó). Cô gái thật thà kể chuyện chú nghe vào đây du lịch, đến nhà cô người quen ở, rồi hỏi chú có chỗ nào hay ho chỉ cháu để cháu đi. Chú còn đưa đi đoạn đường cạnh biển, hít hà mùi mặn của biển, ngắm mây trời non nước thật thích.

Đến nhà cô, cô bảo gần đây có bãi biển nè, đi bộ ra một đoạn là đến, ra đó cho vui. Cô gái cất đồ đi bộ ra đó chơi luôn. Ngay từ lúc đó, lúc nhìn thấy biển, cô gái nhận ra rằng bản thân không hề ghét biển tí nào cả, mà yêu hơn bao giờ hết. Yêu từng tiếng sóng vỗ về, yêu những bãi cát. Cởi dép và đắm chìm dòng nước mát cứ xô vào rồi đi ra.

Đi một mình nhưng cảm giác không phải một mình.

Cô gái còn nhặt mấy con kì lạ vì trông chúng nó thú vị =)) tìm thấy một chiếc hộp bị bỏ rơi thế là lấy hộp để cho con thú vị vào, nhặt rất nhiều ốc và sỏi và mang về =))) Xong rồi để lại nhà cô, không mang về HN tí nào luôn =))

”Gửi anh người yêu tương lai,
Khi chúng mình yêu nhau, cũng chẳng phải ”show off” cho bất cứ ai biết cả, cứ yêu nhau như thế, rồi kết hôn hạnh phúc lắm lắm.
Mua ổ khóa ngoắc vào cây cầu, biểu tượng tình yêu đẹp lắm nhưng mà ổ khóa chết, nặng cầu, đồng điệu. Chúng mình cùng tạo ra những thứ của riêng nhé.
7:29 A.M 28/5/2015”

Công nhận là khi nhìn thấy cây cầu này, cô gái nhớ đến Paris với chiếc cầu vô vàn ổ khóa, chìa khóa thì ném xuống sông. Tình yêu đâu chỉ là những thứ vật chất như vậy, còn nhiều cách khác mà. Cô gái không ”judge”, cô gái vẫn thấy chiếc cầu đẹp lạ với vài hình trái tim treo cao cao.
Có cả biểu tượng con sư tử phun nước giống Singapore nữa, ấn tượng à nha!!!

”Đi hết các cây cầu nổi tiếng của Đà Nẵng, cầu Ngã Ba Huế, cầu Trần Thị Lý, cầu sông Hàn, cầu Rồng, cầu Thuận Phước, quả Bắp của Đà Nẵng, cầu tình yêu, những cây cầu chạy song song với nhau, đầy màu sắc rực rỡ. Không khí trong lành, yên bình, nhẹ nhàng.
Chè Xuân Trang, đường Lê Duẩn”

Tối đó biết ơn bé Andy lắm lắm vì tối đầu tiên đã dẫn cô gái đi khắp thành phố, đến vài địa điểm nổi bật, ngắm Đà Nẵng vào ban đêm. Mà tối đó mới biết rằng, Đà Nẵng đi ngủ thật sớm, hơn 9h hai chị em đi về mà đường cô đơn lạnh lẽo không bóng người rồi….à với cả biển báo ở đây to đùng, đáng yêu lắm.

”Quen một chị người Đà Nẵng trên tàu, cứ để ý suốt cả chặng từ HN, nhưng không bắt chuyện. Đến đèo Hải Vân mới hỏi là đang ở đâu rồi, sắp đến ĐN chưa, mới nch. Chị năm 4 học Thương mại, nhà gần cv vòng quay mặt trời. Chỉ cho tui vài địa điểm ăn uống xí xớn.”

”Quen một anh người Hải Dương, đã ở ĐN 10 năm rồi, thi ko đỗ KTQD nên chọn ĐH Kinh tế ĐN học và lập nghiệp. Anh chỉ tui vài địa điểm nên đi, Cù Lao Chàm thấy nước sông đục ko nên đi, biển động giữa chừng chết như chơi. Anh dính 1 lần cứ tưởng sông ôm trọn tàu , nhưng may vẫn về đến bến.”

Hôm đó cô gái đi ăn mì Quảng lần đầu nha, cảm ơn mẹ của bé Mai đã dẫn cô gái đến đó. Quán ngon lắm cô ạ.
Lần đầu ăn nên người ta hỏi thêm đồ ăn kèm hay gì gì đó không, em nghe không hiểu nên em không gọi. Em thấy anh trai ngồi cùng bàn và đối diện em luôn nên em bắt chuyện với anh ấy cho vui. Thật là thích khi bản thân chủ động và quen được anh ấy. Sự chuẩn bị trước khi đi tour Bà Nà.

”Ăn bánh tráng ốp la, bánh tráng pate, bánh tráng trứng chiên, kem Turo Cream, kem Le Blue. Tối 28/5”

Bánh tráng ở đấy ăn ngon phè phỡn, mà nhìn màu sắc, hơi là lạ nhưng sung sướng vì ngon =)). Ều thích cái ghế gập, màu thật sáng ở quán kem, có cả chíp chíp, vị hơi là lạ vì kem được ủ từ khí Nito nhưng đặc sắc. 

”Đi Bà Nà Hills, cùng tour với 4 gia đình, còn tui 1 mình. Là người cuối cùng lên xe, ngồi cuối, cạnh 1 chú, hỏi vài chuyện. Chú người SG, đi mới đc vài chỗ, đi Cù Lao Chàm r nè, đặt tour đi thích lắm, ăn uống cũng rẻ, hứng chí đặt luôn.

Đi Bà Nà cáp treo thích thú dữ dội, vừa mát vừa cao mỗi tội ù tai rứa, lúc lên ngồi cạnh 1 bé có đôi lông mi dài miên man, da trắng, 3 tủi, cứ bô bô ba ba nghe sao hay dữ à, cứ sờ má và sờ tai hắn, hỏi em tên mí tuổi cũng ứ trả lời, may tui ko cùng đoàn vs em không tui véo. Ở đoàn có 2 bé gái nhỏ tuổi, 1 bé tên Tuyền nhanh nhảu chí chóe, còn ứ vào chụp hình với ba má nữa chớ, thật là kiêu sa mà. Còn 1 bé buộc tóc 2 bên xinh xắn cũng đáng yêu chẳng kém. Sao mà nghe cái giọng miền trong, tui yêu quá trời vậyyy

Đi ăn chơi xa đà xuống trung tâm phát là hém có đủ tiền chả tour, chị Dung tourguide bảo chú tài đưa tui ra chỗ rút tiền, kêu tui mua đồ nhanh nhanh mọi ng đợi mỗi tui thôi hà. Tui sao thấy mình như hố đen luôn ớ. Mà rứa người ta tính tiền sai của tui á, thấy lạ lùng ghê ta.
Trời ui, cảnh quan bà nà, chùa linh ứng, vườn nho, vườn hoa, đẹp quá trời lun. Bằng con đt ghẻ cũng chụp mấy trăm cái mà lòng vẫn xao xuyến quá à.

Đi zô cái mê cung mà hém biết ra, may có vài phút ra thì lại chính là cổng vào =))

Xuống khu Fantasy Park chơi cho sướng, đi loạn vài chỗ, coi cảm giác mạnh thấy sung quá, chơi lun, có hơn phút mà tui hét đến giây thứ 50 ớ, cảm tưởng như có mỗi mình mình hét cho vui.

Đi bắn, trượt rồi phun đủ thể loại, tính zô trượt cầu nhưng đông dữ nên là thui vậy á. Có chơi đập trống ha, xong ko có ra gì, đành là chấm dứt vì nó ghi failed xừ rồi.
Đi quanh quanh thấy thú dữ, trong khu kính tìm đường ra mà mò mẫm như bị mù đó, xong gặp mấy tên cũng đi cùng, rồi thế nào đó gặp nhau cười hố hố vì may quá ko phải chắn nhau bởi bức tường, có đường đi rồi. May sao tui mò ra đc đường ra chứ hém phải cổng vào.
Đi mua đồ lưu niệm, thấy nớ sale 70% lận, mua đắm mua đuối vì căn bản cũng rẻ nứa, xong quýnh quáng sao rơi của ngta 1 cái nhưng sau cũng tìm thấy. Rồi lại mua nọ đổi kia đủ thể loại :))”

20150529_135514
Nằm ghế nhìn biển ở Cù Lao Chàm

29/5/2015 chuyện ở Cù Lao Chàm

Chắc do hôm đó mệt lử vì cả ngày đi Cù Lao Chàm rồi tối đi Hội An nên quên không viết note đó. May thay đến giờ cô gái vẫn nhớ :”>

Bữa đó đến công ty thật sớm vì nhà thì ở xa lắc nên xe không đón được. Lúc cô gái đến còn chưa có ai hiu hiu thế là đi ra phía ngõ gần đấy tìm quán để ăn sáng. Ồ bún ở đây cũng ngon nè, mà sữa đậu nành cốc to đùng có 5k thôi ý, có em bé xinh xinh được mẹ bế. Sau khi ăn no nê thì công ty cũng mở và đợi thêm nửa tiếng nữa mới biết anh dẫn tour hôm nay của mình. Anh thân thiện lắm, giọng người Đà Nẵng nghe thật thích.

Tour hôm ấy có 2 hay 3 nhà cũng không nhớ lắm. Chỉ ấn tượng với hai cặp anh chị, một đôi là hai anh chị cũng trẻ trẻ sinh năm 90,91, chơi với nhau từ hồi bé xíu, yêu xa 10 năm hay sao á =)) xong hai anh chị rủ nhau đi du lịch =)) còn hai anh chị là người yêu hay sao đó,cũng dễ thương, chị ấy cho cô gái mượn lọ kem chống nắng để bôi trước khi đi lặn san hô.

Ở Cù Lao Chàm thì được lượn làng người Chăm Pa, có cái giếng thần thánh, gia đình nào chưa có con thì đến đó uống, sau đó sẽ có con =))) anh tourguide kể có 1 đôi đến đó và sau đó có con thật =)). Xong chị gái trẻ trẻ uống lấy uống để vì nóng mà căn bản nước mát thật, uống ngon ngọt. Có một ngôi chùa nhỏ gần đấy nhưng trước khi đến đấy thì phải đi qua một bãi cỏ. Anh tourguide trêu là ở đây ngày xưa người ta thả rất nhiều mìn. Ồ đi đến mới biết nhiều phân trâu, phân bò thật =)))

Bữa ăn trưa ở Cù Lao Chàm ngon miệng lắm, bánh gì đó rất ngon mà quên tên rồi. Mấy anh chị trong nhóm thì ăn dè kinh khủng, để thừa bao nhiêu đồ ăn, thấy mà tội T___T. Mà ở Cù Lao Chàm chưa có điện, người ta phải bật máy phát để chạy đó.

Ngắm san hô thì cũng thi vị cơ, dùng cái kính to đùng cho lên mắt rồi ngâm mình xuống dưới nhìn đám san hô. Trời ơi không như trên ti vi đâu =))) chẳng có nhiều màu gì cả, nhưng thi thoảng có đám cá bơi bơi trông yêu yêu. Lúc đó còn nói chuyện với một bé trong nam nữa, cũng yêu yêu nạ.

Sau đó lúc về, xe trả mấy anh chị ở khách sạn, thế là cô gái cũng xuống gần đó vì có biển, thế rồi ngồi một góc ngắm nhìn biển, nghịch nước. Thấy có cái trò bay lên không trung từ chiếc ca nô mà hay hay, cô gái ra hỏi thì tận 500k 1 lượt liền, thôi em chấp nhận ngồi ngắm…

”Hội An tối 29.5 cùng anh Bằng, Nguyên và Quỳnh Anh.
Nhiều lồng đèn, sáng rực, ước sau này tối tối có lồng đèn treo ở nhà cho zui”

Tối đó nhìn Hội An mà sáng rực, vì lãng mạn quá xá. Yêu quá xá. Lượn lờ khắp nơi mua đồ chụp vài kiểu ảnh. Ăn chè. À mà trước khi đi còn ăn bánh xèo nem lụi nữa, ăn hơi khác ở HN nhưng ngon và no căng.

Đi đường hơi xa mà nói chuyện với mọi người vui dữ dội ha. Quen được những người bạn mới :”>

20150531_081547
Bán đảo Sơn Trà

”Gặp anh ở chỗ xe bus bắt đi bán đảo nhưng đi ngược. Được đi xe lam. Anh đưa đi bán đảo.”

Viết ngắn gọn dữ dội =)) chính xác là bán đảo Sơn Trà vì bữa đi tập huấn ở Hòa Bình, kể chuyện với 1 anh trong nhóm, anh bảo nên đi bán đảo Sơn Trà vì đẹp lắm. Thế rồi sáng đó đi bộ dài dài để tìm trạm xe buýt, ăn bánh cuốn đặc biệt và trong lúc đợi thì có gặp anh T, hỏi chuyện anh ấy và lên xe lam hay hay nha. Mấy tuần trước liên lạc lại với anh ấy, kể về  vụ năm ngoái, anh bảo trông em ngơ ngơ tội tội sợ bị lạc nên là đưa đi =))). Sau lúc chiều chiều được trải nghiệm cả xe buýt ở ĐN nữa, xe buýt chỉ chạy đến 6h tối thôi hiu hiu

” Gặp cô xinh đẹp ở chợ Hàn. Mua giầy. Indochina towers, đồ ăn đủ loại, dùng bằng thẻ food court
11p.m 30/05/2015”

Trong lúc chờ đến chiều đi bán đảo thì cô gái đi lượn dọc sông Hàn, vào chợ, ngắm nghía khắp nơi và được cô xinh đẹp dụ dỗ mua đôi giày đen ciu ciu hơi cao tẹo và dùng được nửa năm :))

20150531_085237
Đèo Hải Vân

Sáng hôm cuối cùng cô gái được bé Quỳnh Anh đưa đi đèo Hải Vân chơi, ôi thiên nhiên thật là hùng vĩ mà T___T Đẹp mê hồn mà lòng say mê ngơ ngẩn. Đứng giữa điểm giao của Huế và Đà Nẵng, ôi muốn sang Huế mà chiều lại phải đi tàu về rồi…

”Gặp anh phụ tàu dụ dỗ ra giường mềm có điều hòa vs 100k. Tui mặc cả xuống 50k, rứa anh accept nhưng cho ngủ tối thôi à :))
5:05 P.M 31/05/2015″

Cảm ơn thật nhiều những người bạn mà cô gái đã gặp, cảm ơn mẹ bé Mai, bé Mai, bé Andy, bé Quỳnh Anh, anh Bằng, bé Nguyên, anh T và cảm ơn cả những cô chú mà cô gái chỉ mới gặp một lần.

Chuyến đi đầy ý nghĩa ấy đã mở ra nhiều điều tuyệt vời khác ^^

Chào cậu, Sa Pa!

DSC_0670

Chào cậu, Sa Pa!

Dạo này tính khí của cậu thất thường lắm đúng không? Tớ có nghe báo đài bảo cậu đang lạnh giá và băng tuyết phủ đầy rồi. Hi vọng cậu mau chóng khỏe lại và tươi vui như ngày tớ gặp cậu nhé ^^

Cậu còn nhớ hơn một tuần trước đây chúng mình lần đầu tiên gặp nhau không? Hôm đó là một ngày đầy đẹp trời, có chút lành lạnh nhưng tâm trạng thì phấn khích lắm, vì lần đầu tớ được gặp cậu mà. À không phải một mình tớ đâu, còn có bạn Thảo Thảo xinh đẹp – travelmate của tớ đấy hị hị.

Trước khi tớ nhắc lại 4 ngày gặp nhau của chúng mình, tớ kể cậu nghe câu chuyện của chúng tớ trước khi gặp cậu đã nha. Đó là những ngày cuối cùng của năm 2015, Thảo và tớ đã kiên quyết kiểu gì cũng phải đi du lịch, không đi được Cô Tô vì đã chớm lạnh và có bão, Sa Pa là cậu – điểm đến ưu tiên tiếp theo cho chuyến đi thứ hai của chúng tớ.

Lí do vì sao à? Vì nhà cậu có tuyết =))). Thực ra vì ở cậu có không khí lạnh hơn, “fresh” hơn Hà Nội, và thật là muốn sống thử ở trên núi xem sao đó!!!

Quả không ngờ, mọi thứ oke hết luôn. Chúng tớ còn dành hẳn một buổi sáng lên Vincom, ngồi ở hàng ghế chờ của CGV để nhắc đến cậu, nhà cậu có những gì để chúng tớ còn thám hiểm và lượn lờ qua. Tò mò cực! Xong rồi còn tính toán chi li để tiêu cho vừa vặn con số 1.500.000 và dứt áo bay mây đi về =))

Bạn Thảo nhà tớ còn bảo, đêm hôm trước chẳng thấy tớ ngó ngàng gì, không biết có đi không. Tớ mới bảo, đã lên kế hoạch xong xuôi rồi, tiền cũng buộc túi rồi, lo gì nữa =))). Căn bản vì bạn ấy mua đồ ăn và mang rất nhiều đồ, thực ra có chục gói mì tôm và chục gói mi lô ăn đỡ đói; trong khi tớ mang mỗi túi máy ảnh xịn nên bạn ý thấp thỏm hihi =))

Đúng là lần đầu gặp cậu nên tớ mới dậy thật sớm để chuẩn bị hàng trang và lên đường đó, chứ bình thường gà gáy chục phát rồi tớ cũng chưa dậy đâu :”>.

Đến bến xe Nước Ngầm, lên xe Hà Sơn, ôi cũng to và xịn thật. Chỉ với giá 220k, chúng tớ mỗi đứa một giường, nằm tha hồ, đắp chăn rồi lại ngủ thêm một giấc hơn 5 tiếng đồng hồ và thêm 1 chuyến đi xe buýt đi hơn 36km lên núi là gặp được cậu, Sa Pa ạ. Cậu thấy vui chưa? Chúng tớ hi sinh vì cậu nhiều lắm đấy nhưng mà hơn 3h mới được gặp cậu :>

Không khí nhà cậu thật tuyệt, lành lạnh, còn thở ra khói nè, tớ ưng cực kì luôn. Vào khách sạn Sapa Cozy Hotel cũng ưng ý mặc dù 2 đêm là 495k lận, nhưng mà có máy sấy, nóng lạnh, thảm sưởi rồi ti vi nữa chứ. Sống như nhung lụa chẳng sợ chi hết, tối có xíu lạnh mà ôm nhau ngủ cũng ấm rồi =))

Ngày 1: Nhà thờ đá Sa Pa + Chợ cũ Sa Pa + Hồ Sa Pa + loanh quanh các con đường

Bước chân vào khách sạn. Sau khi nghe tư vấn của anh chủ khách sạn, chúng tớ đành đi lượn lờ chụp ảnh xung quanh cho đến tối và đi ăn vì mọi nơi cần đi đều xa lắc và không thể đi được lúc 4h chiều nữa.

Xiên nướng \m/ eo ôi que xiên thịt cải nướng ăn ngon dữ dội nạ, và vài thứ xiên ciu ciu từ 15k trở nên nữa chớ.

Ngày 2: Núi Hàm Rồng – Bản Cát Cát + Lẩu cá hồi

Tinh mơ không dậy được sớm vì lạnh và mưa. 10h sáng hai bạn trẻ chúng tớ mới lên đường đi núi Hàm Rồng, ngay đằng sau khách sạn. Mưa gió bão bùng dữ dội. Nhà cậu mưa kinh quá cơ, may mà Thảo Thảo có mang ô nên chúng tớ vừa trú và đi thăm cậu đó! Mua vé vào cửa 70k mà cầm tờ bản đồ nhìn tưởng to đùng. Ai dè đi lượn lờ vài chỗ đến 2h chiều là hết rồi nạ. Nhưng mà phấn khích lắm.

Bởi trời mưa nên ít người đi leo núi, đôi chỗ chúng tớ chỉ có 2 mình thôi, cảm giác như đang đi thám hiểm thật =)). Xong cũng có tí nhát. Rồi thi thoảng còn nghĩ, rơi chết ở đây thì ai thấy mà kêu báo được nhỉ?

Chụp choẹt, quay clip đủ loại xong rồi còn đứng trên mấy cái cổng trời mà còn không hiểu sao lại được gọi là cổng trời =)). Nghe tiếng gào rú của những cơn gió qua từng rặng cây, cứ như sư tử gầm gừ hung bạo ở trên Sân Mây ấy, rồi cả vài chỗ đồng không mông quạnh. Đôi khi thì trời đang trong xanh, nước long lanh thì những đám mây sương bay ù tới và che hết tất cả mọi thứ. Thi thoảng gió mạnh quá, cảm giác như người sẽ dễ bay đi theo mây luôn.

Nói chung là ưngggg mặc dù đi bộ leo từng bậc thang, sáng mới có hai bát mì tôm và một cái xiên nướng cho cả hai đứa

DSC_0163

Sau đó, chúng tớ tiếp tục đi bộ đến bản Cát Cát, không cần ăn, giảm cân luôn =))))

Hơn 2 km đi bộ, đường thì bằng phẳng nhưng mà uốn lượn, trời lớt phớt mưa, tớ mà đi xe máy chắc tớ trượt luôn mất T___T

Đến cổng thì mua vé vào là 50k. May mà đang có 1 đoàn được dẫn tour giới thiệu, thế là đi ké vào luôn =)). Xong người ta còn tưởng mình cũng theo đoàn đó =)) Và người ta còn kêu cái mũ xinh đẹp của tớ là con cọp đó =))

Nhìn chung bản Cát Cát cũng tuyệt cậu ạ. Hầu như toàn đi xuống dốc và thăm thú các ngôi nhà, qua cầu rồi nghe biểu diễn nữa.

Đoạn đi về mới kinh khủng vì hơn 5h chiều trời gần tối, sương bay mù mịt. Đi bộ cách nhau có 3m mà còn chẳng nhìn thấy nhau nữa. Bóng đèn xe máy ô tô cũng lập lờ xa xa mà chẳng rõ rệt.

Chuyến đi bộ tiếp tục trở về khách sạn nghỉ ngơi. Chúng tớ quyết liệt đi bộ, nghỉ ngơi chút chút để về nhà vì tối còn ăn lẩu cá hồi chứ hí hí.

Lẩu cá hồi nhà cậu ngon dữ dội nha!!! Nhưng mà chúng tớ chọn quán quen từ hôm trước nên là ăn hơi dính đắt, tận 350k lận đó 😥 nhưng cũng bõ, ăn còn no căng, cố gắng ăn cho hết.

À mà quên mất không kể cho cậu, đang đi ở công viên, tớ gặp người quen nha. Mà thích cực, chúng tớ muốn tìm khách sạn khác để ở đêm cuối cùng, hai bé ấy lại ở khách sạn có 200k/đêm, thế là chúng tớ phi thẳng đến Lotus Hotel đặt phòng luôn =)). May mắn quá!

Ngày 3: Ý Linh Hồ + suýt Tả Van + cá tầm nướng

Mỗi đêm chúng tớ sẽ tụ lại với nhau để xem đã chi bao nhiêu tiền, làm gì cho ngày mai. Xong rồi chúng tớ quyết định trích tiền cất đi để còn được về nhà =)) không là ở rừng rú luôn.

Sáng ngày thứ 3 là một ngày đẹp trời, 10h hơn chúng tớ quyết định đi Ý Linh Hồ vì nó gần nhất, tầm 3,4 km gì đó thôi, đi bộ được. Thế là hỏi đường để đi đến đó, mọi người bảo ở đó đẹp lắm, cái đoạn mà đi qua các ruộng bậc thang, nghe phấn khích ghê.

Vé mua vào các bản trong đó có Ý Linh Hồ là 50k hay sao đó. Các chị bảo: Sao không thuê xe máy mà đi? Chúng em nhỡ đi bộ rồi, đằng nào cũng rèn luyện luôn =)))

Thực sự đi bộ thú mà. Nhìn cảnh vật đẹp dã man, thời tiết còn hửng nắng vàng, trời trong xanh, nước long lanh, mây bay lững lờ nữa chứ.

Chúng tớ đi bộ phía đường đất để đến Ý Linh Hồ. Đang đi thì gặp một bác người H’mong, bác cũng dễ thương lắm. Bác chỉ đường nhiệt tình dù biết hơi ít tiếng Việt, bác còn chỉ nhà của bác ở phía nào, rồi còn kể hồi trước bán một thửa ruộng bậc thang được 35 triệu xong rồi xây nhà, nhà bác có 2 nhà có mấy con rồi nhiều nhiều nữa cơ. Đi bộ đường đất mệt mà cũng vui vui :))

Sau đó đến trước cửa nhà bác thì lại gặp 1 bác và 1 anh người H’mong nữa, hỏi họ để đi ra Ta Van vì Ý Linh Hồ là đây rồi, ngắn không à. Hai bác cứ thay nhau nói rồi chỉ đường cho hai bọn trẻ ngơ ngác mà thấy buồn cười vì đôi khi bác nói cháu không hiểu =)). May mà anh người H’mong nói rõ ràng và chỉ đường tắt đi cho ngắn.

Hai đứa ù cạc phóng chân đi. Đi đến một đoạn thấy sao như đường cụt thế này, mọi người chỉ đường sai sao :((. Hai đứa xông pha, trèo lên ruộng bậc thang để tìm đường =)). Phi thân xuống bụi cây để xem đó có phải là đường đi không. Trèo lên trên cùng thì bám vào đất và nhìn thấy phân bò ngay trước mặt cách chưa đầy 1 mét. Ôi hãi hùng. Xong leo được lên trên tưởng đường mà thực ra là ruộng nhà người ta!! Quần áo dính bùn, chân tay lấm lét. Thế là hai đứa lại “bay” xuống và quay lại đường cũ hỏi ai đó thì chó kêuuuuuu

Khi chó kêu thì chủ sẽ đi ra. Chị gái ôm con ra gọi chó lại. Chúng tớ may quá có cơ hội để hỏi đường. Mặc dù hai đứa biết là đang đi lung tung nhưng cũng quay clip làm trò mèo. Chúng tớ đưa chị xem, chị bảo đi đúng rồi, cứ đi tiếp đường ngang là đúng, không trèo đâu đâu. Thể quái nào mà chúng tớ lại nghĩ đường cụt =))). Cái gì xảy ra cũng có lí do  mà :3

Có một anh ở nhà khác còn bảo đưa xe máy đi và mỗi đứa 100k nhưng chúng tớ không chịu, hãy đi bộ tiếp nào \m/. Chị ấy thấy thương hai đứa không biết đường, chị ấy bế con đi theo chúng tớ một đoạn để chỉ chúng tớ đúng đường mà đi. Chị ấy dễ thương quá. Mà khi chị ấy đi, hai con chó cũng đi theo dẫn đường cơ, rồi thằng bé tầm 2,3 tuổi nhà chị cũng đi bộ theo sau. Thằng bé cứ đi thôi, chẳng sợ gì hết, đường thì bé nữa chứ. Thế nên tớ mới nghĩ, sau này có con, cho nó lên Sa Pa rèn luyện thể chất, leo núi sung sướng luôn.

Vừa đi qua đoạn đường đầy hùng hãi và tạm biệt chị dễ thương, chúng tớ dứt áo mưa ra và ngồi xuống thảm cỏ ăn bánh và ngắm cảnh rừng núi mây trời, nghỉ ngơi xíu. Đẹp dã man luôn ấy. Cảm giác như đang ở đâu đó trên thiên đường =)) Nếu cứ mãi ở đây thì tốt biết mấy.

Đang ngồi ăn ngấu nghiên và ngắm cảnh thì có mấy chị H’mong xuất hiện cùng hai anh chị Tây, chúng tớ chào hỏi và kể về sự tình muốn đi Tả Van. Chị ấy rủ đi cùng luôn cho vui vì hai đứa cũng không biết đường. Hai con người may mắn nhất trí luôn hí hí.

Đi trên đường chúng tớ nói chuyện với hai anh chị chút, ở bên nước chị ấy mọi thứ vô cùng bằng phẳng, chẳng có núi non xinh đẹp như thế này đâu á. 1 chị H’mong bảo giờ ra Ta Van thì không kịp vì trời nhanh tối, cho nên hai đứa tí ra đường lớn rồi bắt xe ôm về thôi; còn 2 anh chị Tây qua đêm ở bản nên mới đi như vậy.

Hai đứa nhìn nhau, ừ thôi về, thích thì hôm sau đi tiếp.

Đến ngã 3 đường, mọi người chia tay nhau và hai đứa lại tiếp chuyến hành trình du ngoạn ngắm cảnh. Có chút mệt, hai đứa lại dứt áo mưa ra và ngồi xuống nghỉ. Trước mắt cảnh đẹp hùng vĩ, ánh mặt trời lấp ló qua từng khe mây chiếu xuống những ruộng bậc thang, rừng núi xanh rì, chúng ta đang bay trên mây là lá la.

Nhưng mà mọi thứ bên cạnh thì =)) cách chưa đầy 3 mét là bãi phân trâu, đằng sau là một con kênh nhỏ đang chảy, thi thoảng một đám bọ vo ve. Ôi quên hết thứ bên cạnh và đằng sau đi, hãy nhìn đằng trước kìa =))

Ngồi nghỉ ngơi ngắm cảnh, nhìn những đám mây được cơn gió tạt xuống trần, bay lơ lửng rồi ùa vào từng rặng cây, che dần và trắng xóa khi chiều tối dần đến với tốc độ 3 km/h =))))

Trời cũng sắp tối, hai đứa đi ra đường lớn và gặp ngay hai anh đi xe máy đang chuẩn bị về. May quá! Bắt xe về thị trấn thôi.

Hi sinh cả ngày trời đi bộ, tối phải ăn cái gì thật sang! Chúng tớ đi ăn cá tầm nướng với giá 100k và ăn xiên nướng tiếp, thêm cả lạp xưởng nữa.

Trong lúc chọn lựa đồ ăn, chúng tớ gặp hai bạn cũng đi du lịch, thế là chia đôi dây lạp xưởng, mỗi đứa 50k ăn cho rẻ. Rồi hai bạn ấy còn gọi canh và nộm nữa, mấy đứa ăn chung và hỏi chuyện nhau luôn :>

Cá tầm nướng ăn cũng ngon ngon, chỉ một miếng vừa đĩa tròn hơn bàn tay xíu thôi ấy. Ngon miệng và cũng no dữ dội. Mà chúng tớ chắc hơi quen lối cũ nên chỉ ăn một quán quen thuộc, không chịu theo đổi :))

Ngày 4: Chợ mới Sa Pa + Thăm thú mọi thứ xung quanh lần nữa

Ngày cuối cùng chúng tớ đến chợ mới Sa Pa cách hơn 2km để xem có gì để mua không, mặc dù hai đứa đã hết sạch tiền =))

May mà đồ lưu niệm cũng rẻ nên có thể mua về cho bọn trẻ ở nhà và lại quay về nhà thờ đá ngắm cảnh, ngắm mây trời và cái nắng nhè nhẹ của Sa Pa nhà cậu.

Cảm giác thật thư thái a ❤

Cảm ơn cậu thật nhiều. Chúng tớ không gặp tuyết nhưng chúng tớ tâm đắc vì chuyến đi 4 ngày tuyệt vời này, gặp nhiều điều thú vị, ngắm những cảnh đầy mĩ lệ mà không thể nào quên nổi.

Mà người dân ở chỗ cậu thân thiện dễ gần lắm, càng vào bản mới thấy họ chân chất. Chứ những người dân tộc ở thị trấn thì toàn xán lại để đòi mua đồ này nọ, thực sự là không có hay đâu ý 😥

Hi vọng lần tới chúng ta sẽ gặp lại nhau nhé, gặp lại để cùng leo Fan hihi

Chào quyết thắng!

P/s: 6 trang A4 của tớ đấy =)) Cảm ơn cậu đã đọc hết ❤