Reflecting something

It is funny when I found out Never Shout Never – one-man band on Youtube. You know, Youtube is amazing, truly honestly when searching for something, it turns out several, tons of amazing stuffs ahead, and even dark sides.

focus. I mean, several songs of this band, it is, like a piece of my life now, some songs, cheatercheatercheatereater blabla quite a funny song, “khinh bỉ”, yeah a part of my 2017, I am like that song. I felt I was learnt something useful that I will not turn back anytime. Got a lesson, experience, quite sad, but it is true. whatever.

love is nothing now, i mean man woman, blbla is shits. but love between friends, family, good, great, keeping on that. others, rubbish lol

“girl, you better love what you got, ”

it is funny. i said “funny” several times in 2017. i think it could be a word for 2017. 12 months in Suisse, and nearly a month of 2016. I did not event reflect my 2016, hah! what a shame. It is the reasons I havent learnt from myself. i forgot a lot of things, girl!

i dont mean, i am vulnerable, i was, i will be, any moments. i cannot become this person now if i did not meet wonderful people, wonderful places, wonderful school (yeah wonderful to be learnt), i feel respectful, i feel i owe them a lots in my whole life.

who knows, what 2018 will come, i dont know, but i can know, when i plan, i have to do that, finish that. it is not about searching interesting things on the internet and you forgot your work. i bet 2018 you have to a self-control person, absolutely. luck comes with hardwork, not for lazy person wishing something lucky. it will not appear, i bet.

whatever it comes, i bet i make plans, make tons of plans, reading, going out, making new friends, travelling, singing, playing, videoing and photoing, all of my hobbies, keeping it up. publicizing sometimes, be confident.

i think about self-confidence, i see, a lots people around me, friends, are confident, what about me. i dont, i am not yet, but i can be soon, what i have, what i own, what are my values.

hah, suddenly i remember a thing, “fake it until you become it”, a word for 2018, trying new things and learn learn to become it. i dont. i am sure of anything. some parts of my life depends on luck. who knows, but it is a something of my strength, but i cannot depend on it, i have my strength, own values, i have to strengthen my core values, not luck. anyone admires me, yeah some, with the respect of seeing me grown up, be patient, be calm, be vulnerable, be strong, be happy with smiles, laughs, even the troubles come, the bad things happened. what it comes, it comes, anything can come. oh i can meet my love tomorrow, who knows. or i can be kidnapped to go another country and i get out of it. who knows, become what i want.

remember, feelings are important, i can feel my consiousness is strong, i can feel it, so if i feel it, do it, dont make nonsense when knowing it but not doing anything. it is gonna be silly and rubbish. you are. learn new things, absolutely reading, finishing some books already, but finishing more and more.

wishing the raining is not washing anything, please snowing a litle, anything, whatever, so i counts on it, new habits, drinking tea, eating less, fruits are important, music is important, singing and playing is important, anything can be important, make me happy and be healthy.

miss some kids, their voices, happy voices, it is dark here, so what, i dont care, i listen to my song, typing anything i can, expressing my thoughts, eating my appple, whatever, i have to focus on my assignment, ahahahah yeah focus on my ass!

Advertisements

I got a feeling

I got a feeling of listening to the God’s song, especially Hymn books in the Christian church. I dont know. I feel peace when singing and listening others singing those songs. All of them are smoothing and peaceful. I believe in everything and God is about the belief of several people in this world. It is a strong belief.

I feel I have a connection with Buddism and then now, something relating to God. Hah! Everything can be possible and it does not matter if I choose something different, trust the process and do what I pursue.

Thanks to my dear friends, ukulele and songs, all of them are together.

Shit happens everywhere

I know, truly deeply madly, shit everywhere. We cannot predict it, cannot deal with it. We see it and throw it away, as a real shit. Even sometimes, the shit is so disgusting and you cannot even look at it, throw it immediately with the water.

I am now, knowing the shit is still here. I cannot move the shit around or go somewhere else without that shit. I prefer to observe the shit and the shit gonna go away soon.

I dont believe that the shit is terrible and boring as such a hole shit, a real one bothering me in some cases, currently.

Even the real shit inside my stomach and pushing it out of the body is more friendly than the shit here.

I dont care. Any shit happens around and I can solve the shit like the real shit. I move to the next day, pushing the shit out and everyday doing that. I feel better.

Cannt even know the shit happens like that, okay fine. I am done.

 

Ồ cũng vui la

 

Gửi cậu thương mến,

Nhiều khi cuộc sống này cũng nhàm chán nếu chỉ biết nói chuyện một mình, thế nên tớ quyết định, mà thực ra là tự nhiên thôi, cứ bắt chuyện với cậu hoài để cậu phải nói và nói.

Nghe có vẻ buồn cười nhỉ? Đằng nào thì cậu cũng muốn luyện nói tiếng Anh, còn tớ thì tiếng nào mà tớ biết thì tớ cũng bô bô ra, tiếc rằng chưa biết nhiều tiếng của cậu thôi. Thế là tự nhiên cậu có tớ để luyện tiếng còn gì, quá miễn phí nhé!

Thời gian trôi đằng đẵng mà cảm xúc tớ cứ quý quý cậu tăng cao, chẳng hiểu sao mà ông giáo cũng tinh ý thấy. Đâm ra lúc nhìn cậu thì tớ lại thấy ngại, ngại khiếp! Mà mắt cậu đẹp như bọn trẻ con tây ý (so sánh hồn nhiên vãi) làm tớ thi thoảng muốn nhìn sâu vào mắt cậu xem mắt cậu màu gì (con dở hơi cám lợn). Thế là cứ thi thoảng ông giáo trêu, tớ trêu rồi cậu cũng cởi mở mà nói nhiều hơn. Có khi do thế nên là ổng mới biết tớ quý quý cậu đấy, hừm.

Bữa nay chỉ có tớ với ông giáo ở phòng chờ cậu đi lấy xe, thế là hai người có nói đủ loại linh tinh này nọ. Tớ kêu với ổng là cậu dễ thương ghê, ông ý mới bảo là tau biết mi thích nó mờ, trộ ôi lộ quá lộ quá rồi. Từ hồi ở trọ thích 1 bạn nam hàng xóm là đứa nào cũng phát hiện ra là mi thích nó nhá, tau nhìn ra ngay! Khổ thân tôi, dễ bị bắt quả tang quá. Lộ quá, hớn quá, nhưng mà do có kiềm chế đc đâu.

Thế rồi tớ quay ra hỏi ông giáo là ổng thấy bạn ý ra sao, cách bạn ý thể hiện ý. Ổng bảo là lúc thấy có ý mà lúc thấy không, mặt lạnh lùng vãi vậy thì coi ra sao. Chỉ có mặt của tớ trông phởn phơ rồi nói toe toét cười hô hố nên mới dễ bị phát hiện hoy.

Chẳng hiểu sao vậy mà lúc thử interview hai đứa, trời ạ bạn ý lại nhận làm interviewer cơ chứ! Thế là tớ ngồi chém ko động đậy tí nào, tay cứ để lên bàn nghiêm trang như là đứng hình ý. Bản thân cũng thấy như con điên luôn, chắc do lo lắng này nọ mà cũng chém căng quá. Ông thầy nói câu “incredible” mà sởn chả hiểu sao, thản nào vì có đâu body language chứ. Còn đùa lúc nào đi casino sẽ dẫn tớ theo vì tớ có lộ cảm xúc nào đâu haha. Nực cười. Chắc do lo lắng quá nên mới thấy thế đó.

Lúc present, à mà trước đấy, cậu còn làm vẻ bình tĩnh để giúp tớ thấy ổn hơn, mà chả có nhẽ ném cho cái cười thối ruột vào cái mặt tươi ấy, tại vì trông cậu buồn cười quá! Lúc đầu kêu chơi oẳn tù tì xem ai lên đầu tiên thì ko nghe, cuối cùng tự động lên đầu chứ. Chiều về đành gửi mail kêu với bản là, tuần sau present môn khác thì tớ lên present đầu tiên cho cậu vậy. Tội lắm cơ haha.

Khi về thì cậu còn nhẹ nhàng kêu đợi tớ về, chả nhẽ lại hỏi why mà ông thầy đã hỏi why hộ, tưởng bản đưa xế về nhà cho chứ, haha. Hóa ra là bởi bản là gentleman thôi, cho nên tớ là lady thì đi về cùng nhau. Liên quan vãi cậu ạ.

Mỗi ngày đi học là một ngày vui, mà đi học có người chơi cùng thì lại càng vui chứ sao nhỉ?