#1: Bên ngoài khung cửa

Ngoài việc bạn trẻ K sẽ viết về những câu chuyện thường nhật, những bộ phim ưng ý, những quyển sách tâm đắc, bạn ấy còn viết thử thách 365 ngày tuyệt vời với “365 Creative Writing Prompts to Inspire” do trang thinkwritten.com chia sẻ.

#1: Outside the window

What’s the weather outside your window doing right now? If that’s not inspiring, what’s the weather like somewhere you wish you could be?

ga_out_the_window

Ảnh từ trang www.danbullard.com

It is very cold outside T__T. I imagined if I hang out with my friends and I cannot tolerate its coldness and get anger soon to come home later =))

Even though the weather is not warm as expected because now is spring, I still believe this temperature could support me to hide my fatness and my body in a perfect way. I usually wear red coat, green or red scarf, pink shoes, black jeans and different types of thick shirts. It feels like I am a colorful person =)))) but I like it!!!

I prefer to stay at home and get some sleep, oh even I slept a lot. Just being in a bed, using the blanket and breath in and out =))). Or if I am bored, I would turn the laptop on and watch some favorite movies.

I am interested in EDM several months now but this night, I listened almost of songs and suddenly I feel oh wtf, what is that music :(( I dont like those songs, not EDM ><

Maybe I listened the album This is Acting by Sia nearly a week and I need to find another types to listen. Something needs to be changed la la la.

I wish if the weather adds some snows, I know it could not happen in my location but what if it appeared in few minutes, what an amazing moment!

 

Advertisements

Tôi là Bêtô

tumblr_nkkixydoco1sxnbwko1_1280

Ấn tượng trước khi quyết định mua quyển truyện Tôi là Bêtô của bác Nguyễn Nhật Ánh?

“Binô hăng hái:

  • Con người ta có thể sống bằng nhiều cách.

Tôi lại “Ờ”, vẫn thấy nó nói đúng.

Nhưng đến khi nó bảo “Và cũng có thể chết bằng nhiều cách” thì tôi bắt gặp mình băn khoăn. Sống bằng nhiều cách thì tôi đã biết rồi, nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ đến cái chết theo cùng một kiểu.

  • Chết bằng nhiều cách ư?
  • Ừ. Như lão Hiếng đó. Lão đã chết từ lâu. 

Tiết lộ của thằng Binô khiến tôi ngạc nhiên quá sức:

  • Lão Hiếng chết rồi sao?
  • Bêtô, có những người đã chết ngay lúc đang còn sống.”

Tôi đã đọc vài cuốn do bác Nguyễn Nhật Ánh viết, thực sự yêu thích giọng văn đầy giản dị, mộc mạc và gần gũi với không chỉ trẻ con mà cả người lớn. Đọc truyện của bác là nhớ về thời nhỏ, nhớ về những điều quen thuộc, giản đơn và thân thiết.

Tình cờ Nhã Nam đăng một trích đoạn trong cuốn Tôi là Bêtô và tôi đọc, tôi sững lại khi đọc đến dòng cuối cùng “có những người đã chết ngay lúc đang còn sống”. Tôi nhìn lại bản thân mình, tôi bị hẫng và tự đặt câu hỏi: Liệu rằng mình có phải là một người như vậy hay không? Sau đó tôi quyết định ra Đinh Lễ mua quyển này về để ngâm cứu.

Quyết định quả là chín chắn! Không chỉ với nội dung hồn nhiên, đặc biệt mà còn cảm giác bản thân như đang trong truyện, vui vẻ và hạnh phúc.

Và trả lời cho câu tự hỏi bản thân, tôi là một người vẫn đang sống và được nhớ bởi rất nhiều người.

Thích nhất đoạn nào trong toàn bộ câu chuyện?

Để trả lời câu hỏi này thì thực sự quá khó rồi! Bởi “Tôi là Bêtô” có rất nhiều điều hay ho ở mỗi phân đoạn, mỗi dấu mốc thể hiện qua từng con số cũng là điều đặc biệt để nhớ lại và lưu giữ khoảnh khắc.

Suy đi nghĩ lại, đoạn Binô về nhà, Bêtô bắt đầu chơi cùng cậu bé là đoạn tôi thấy ưng nhất, không phải vì nó hay nhất mà vì nó “thú vị”.

“Một hôm, nó hỏi tôi:

  • Sống trên đời điều gì là thú vị nhất?

Chưa từng có ai hỏi tôi một câu như thế bao giờ.

Tôi suy nghĩ một lúc rồi ngập ngừng đáp:

  • Nhay một chiếc giày.
  • Ừm, điều đó thật là thú vị. Binô tán thành rồi hỏi tiếp – Thế còn điều gì thú vị nữa?

Tôi lại nghĩ, cặp mông đong đưa. Con người nghĩ ngợi thì lúc lắc cái đầu. Bọn tôi thì lúc lắc cái mông.

  • Lăn tròn trên sàn nhà sao cho cả người lấm lem.  – Một lát, tôi nói:
  • Hay đấy! Gì nữa?
  • Xực một khoanh xúc xích thật to.
  • Gì nữa?

Lúc đó lão Hiếng đi ngang qua.

Tôi thụt sâu người vào trong kẹt cửa. Và nói:

  • Đớp cho lão đó một phát.”

…..

  • “Chỉ có hai mươi hai điều thú vị ở trên đời thì quá ít.

Tôi tò mò nhìn nó:

  • Thế theo mày có bao nhiêu điều thú vị cả thảy?
  • Ít nhất là ba trăm hai mươi lăm điều.”

Ah ha! Tự hỏi lại chính mình: Mình có bao nhiêu điều thú vị trên đời này đây? Nhiều vô kể haha, chẳng qua bản thân chưa nghĩ đến và lập hẳn một danh sách như Binô mà thôi. Tìm ra được điều thú vị trong một quyển sách chính là đây. Bênô, một nhà hiền triết mà Bêtô hết mực yêu quý đã khai sáng cho cậu những điều tuyệt vời!

Cảm thấy có chút buồn khi đọc đến phần nào?

Chân thực và đượm buồn, đó là đoạn kể về ba chị Ni, một người chân chất, từng sống ở vùng quê lâu năm, nhớ những khu ruộng, cánh đồng, hay làm thơ văn nhớ về quê hương.

Ba chị Ni có vài đứa cháu ở quê xa, đến nhà chơi Tết. Ba chị Ni rất thương chúng, cảm giác như lâu lắm rồi mới cảm nhận được hương vị quê hương, đậm đà nét quê chân chính.

Họ khóc vì vui và hạnh phúc.

Và còn nữa, ba chị Ni cứ tưởng rằng chỉ mình biết được điều bí mật, nhưng thực ra lại không phải vậy.

“Có những chuyện bạn đinh ninh chỉ có một mình bạn biết nhưng sự thực thì bạn không phải là người duy nhất nắm giữ chìa khóa bí mật của cuộc sống.”

Sự thú vị trong câu chuyện?

Tác giả đã rất thành công trong việc khai thác nhân vật, đóng vai chú cún Bêtô biết tiếng người, nói chuyện với các bạn đồng lứa, nghịch ngợm và có người bạn thân Binô sống cùng trong gia đình chị Ni.

Tôi càng yêu những chú cún hơn, biết thêm 1 số điều đặc biệt từ các chú cún, cách các chú hành động cũng như nhận ra những bài học cho riêng mình khi tác giả có thêm thắt những câu thâm sâu đáng suy nghĩ.

Tôi là Bêtô không chỉ dành cho trẻ con.

Câu trích dẫn mà bản thân thấy hay ho?

Có rất rất nhiều câu trích dẫn mà tôi muốn ghi ra, nhưng như vậy là “spoil” quá rồi đúng không? Haha. Vậy nên có 2 câu trích dẫn cũng khiến tôi thấy “deep” mà ghi ra đây.

“Quá trẻ thì không thể hiểu được rằng ước mơ đôi khi không phải là điều nhất định phải thực hiện cho bằng được, hơn nữa có thể là điều người ta không có khả năng thực hiện trong suốt cuộc đời mình.”

tumblr_njbynyru2o1sxnbwko1_500

Cảm nhận sau khi đọc xong Tôi là Bêtô:

Đây là một quyển truyện đáng để đọc, đọc để tìm về những tâm hồn bé thơ nhỉ nhảnh vui vẻ nhưng cũng đọng lại cho độc giả suy ngẫm về cuộc đời, về chính bản thân mình.

 

 

Em thấy học lái xe thú vị phết ạ!

25H

  • Buổi 2 được vào khung đường sẽ thi
  • Thích thú khi lái
  • Gặp người mới =))

Nhẽ ra bạn trẻ được bố hướng dẫn thêm vài đường ở nhà nhưng bạn trẻ thích ngủ hơn =)). Buổi học thứ 2 diễn ra cũng là một bất ngờ khác khi thầy giáo bảo sang khung đường thi (khi thi là dùng đó).

Thầy bảo mục đích buổi hôm nay là nhớ đường đi để đi thi. Bạn K cũng nhớ mang máng, mà cũng dám nhấn ga vài lần đi nhanh nhanh, cảm nhận độ ga cũng thú hí hí.

Hai thầy trò ngồi, trò lái, thầy ngồi nhìn đường và xem cách đi. Bạn trẻ K vẫn đang hưng phấn vì lái xe thật thích. Bạn K liền bảo thầy:

Thầy ơi, em thấy lái xe hay phết ạ.

Thầy: Ừ thế thấy cái gì chưa hay chưa?

Dạ chắc em chưa học hết nên em chưa thấy có cái gì không hay.

Cái gì không hay thì không thú vị – Thầy bảo

Cũng đúng =))))

Mặc dù đi đường có đoạn vẫn sai T_T, xong thầy hỏi nhớ đường chưa, em vẫn ngơ ngơ không dám chắc =))))

Hôm nay cùng nhóm với một anh mới (khác anh hôm qua). Sau một khoảng thời gian dài ngồi đợi và bạn K đeo tai nghe để nghe nhạc. Chú T đến lúc đó và hỏi K nhưng K nghe nhạc to quá chẳng biết gì. Sau đó nhìn lại mới thấy chú T =))). Chú hỏi sao lại ngồi đây, sang khu bên kia ngồi chứ. Bạn K trả lời rằng thầy bảo đi bên này ạ. Chú T khinh khỉnh, tiếp tục đeo tai nghe vào đi =))))

Chập chập tối, thầy bảo bạn K và anh ấy đi cùng nhau, mỗi người 2 lượt, ôi thế là hai anh em cần nói chuyện chút để biết về nhau xíu rồi! Bạn K cũng hỏi ảnh học được mấy buổi, những buổi trước học gì, xong bạn K kể lể chuyện của bạn  =)). Đi đường mà ảnh vẫn nhắc đoạn này rẽ, phanh, đi nhanh bla bla, xong rồi ảnh vẫn khen tui đi buổi thứ 2 thế này là cũng đc đó *xúc động*

Sau khi đi xong hớt rồi thì xuống xe, thầy bảo mẹ đến đón kìa, trời cũng mưa nên cho về hiu hiu

Sang tuần em lại được học tiếp :3

 

 

Chú ơi, cái côn dùng để làm gì ạ?

180H

  • Buổi học đầu tiên về lái xe ô tô
  • Câu chuyện cùng vài anh chị trong nhóm
  • Một số khái niệm và các bộ phận của xe

Chiều nay 4h mẹ đưa con lên trung tâm sát hạch để học lái xe, chú T vừa gọi bảo học luôn. – Mẹ nói.

Con tưởng ngày mai cơ mà ạ. – K đáp.

Nhưng chú ấy gọi lên học, chắc chỉ học lý thuyết thôi.

Vâng…

Bạn trẻ K tâm trạng kích động vì bỏ lỡ mất buổi tranh cử, lỡ mất ngày hôm sau hẹn hò với 4 người, chấp nhận bắt xe về nhà đi học lái xe ô tô.

Bạn trẻ K vẫn ngỡ hôm nay mình học lý thuyết. Khi bạn đến, lớ ngớ kí hợp đồng, lấy thẻ xong, chú T đã đưa bạn ra xe ô tô, chỉ bạn các bộ phận để lái xe và lên xe đi thử -_- xong bị chú trù dập vì cái tội hỏi lắm quá =)))

Tui là tui khó chịu lắm, xong tui nói xấu chú với 1 anh cùng nhóm cơ đấy!

Tui hỏi chú: Chú ơi, cái côn dùng để làm gì ạ?

Chú không thèm trả lời. Chú bảo: Chưa đến phần đấy, cứ nghe xong xuôi đã rồi hỏi. Mà hỏi ít thôi, thầy giáo không thích hỏi những kiểu như thế đâu. Xong chú cũng chẳng trả lời câu hỏi của mình luôn….

Gặp thầy giáo mới. Bạn K cũng ngơ ngác vài chỗ. Thầy bảo lên xe ngồi, bạn K lên và thầy chỉ vài đường cơ bản: Côn đây (gọi nôm na là cái ly hợp – chia ly và hòa hợp, khi giẫm vào thì sẽ có sự kết nối giữa các mắc xích động cơ để máy có thể nổ và chạy – cái này hỏi anh cùng nhóm nên mới hiểu rõ đó), phanh chân (dùng khi phi nhanh quá), ga(như xe máy đó, đi nhanh), lên số 1 (di chuyển gậy vào mình rồi lên thẳng), lên số 2 (di chuyển gậy về mình và đi xuống), phanh tay (dùng cho quãng nghỉ và khi kết thúc lịch trình – dừng hẳn lại, ít dùng). Mà có các số 1,2,3,4,5,6 để đi và số Mo để ko đi nữa.

Đùa chứ, may thầy cũng dễ tính. Thực ra cũng khó tính xíu vì bạn K vòng xe đi loằng ngoằng xong bị trượt mất đoạn phải đi vào giữa khoảng trống của 2 viền trắng thì bạn K lại đi chếch mất ra ngoài :(. Nhưng thầy vẫn tốt, không trù dập em như chú kia, hứ.

Đi xe thích nhất đoạn cảm nhận nhấn ga và phanh (w). Cái cảm giác mà bản thân phải tự điều chỉnh nhấn ga sao cho mượt, phanh sao cho hoàn hảo, đáng là điều thú vị \m/. Thi thoảng bạn K còn vô tình nhấn mạnh quá, xe rồ lên, xong phanh kít cái lại bị khựng =))))

Cảm giác thú vị nữa là khi có thể quàng tay lái mạnh hết sức để rẽ sang phải hoặc trái, rồi quay trở lại vòng tròn cũ một cách nhanh chóng để chuyển hướng. Trời ôi thật thần sầu!!!!

Cuộc dạo chơi chỉ tầm 30 phút của bạn trẻ được “pause” lại để dành trò chơi cho các anh khác…

Bạn trẻ K ngồi đợi mà chẳng biết làm gì thế là hỏi chuyện 1 chị ngồi chéo chéo. Hỏi chế học được mấy buổi rồi, học những gì rồi. Chế xưng em với mình T___T Trong khi chế có biết là em có khi kém tuổi chế không ạ, cái đứa mặc xanh đỏ tím vàng trên người mà đc coi là lớn tuổi hơn thì chắc tui chớt…

Xong rồi một anh cùng nhóm ngồi gần, trông anh cũng thân thiện. Thầy gọi 3 đứa đến gần xe rồi 2 anh em bị đuổi ngồi đằng sau. Khung xe đằng sau có chỗ ngồi mà ghế bẩn thảm hại. Ảnh lau chỗ ngồi của ảnh bằng miếng gối sạch, xong anh ấy nhường mình chiếc gối sạch mặt trên để mình ngồi. Cảm tạ \m/

Mình biết ảnh cũng thân thiện nên mới bảo là đây là buổi đầu em học, ảnh mới kêu là học gần tuần rồi sao h mới đến =)))) cái này ko phải do em =)))

Bởi thầy làm mấy đường đua mà em chẳng hiểu thầy đang làm chi hết nên cũng có bấn loạn đôi chút, may sao lúc lên xe lái, thầy cũng ko làm khó em lắm hihi :”>

Lượt xe cuối thầy vs em còn trò chuyện vụ kiểm toán này nọ, trời làm cũng khổ nhưng đc cái lắm tiền. Đi xong thầy cho em về, may quá, mới 7h rưỡi tối thôi mà!

Chiều chiều em lại lên đó lượn vài đường như một thú vị mới.

Lái xe là một nghệ thuật, người lái xe cũng là một nghệ sĩ :>

 

20 giờ đầu tiên

“20 giờ đầu tiên – Cách học nhanh bất cứ thứ gì” – The first 20 hours: How to learn anything…fast!

screen-shot-2014-11-29-at-12-10-12-pm-1417237904855

Nhắc đến quyển sách này thì tớ cũng cần cảm ơn một người bạn đã cùng tớ đi chọn sách để tặng nhau đầu năm (năm mới tặng sách học nhiều điều hay :3).

Ấn tượng về cuốn này là tên sách: 20 giờ đầu tiên (ồ 20 giờ đầu tiên có thể làm được gì đây nhỉ) học nhanh bất cứ thứ gì (thật sao?) và màu vàng của bìa sách (con người ấn tượng với màu vàng nổi bật =)) ). Cầm trên tay đọc vài dòng giới thiệu, tớ mới suy nghĩ: Ừm cũng hay đấy, bản thân muốn học nhiều thứ mà chẳng biết làm sao, mua về đọc để giải quyết vấn đề nào!

Cuốn sách được chia thành 2 phần chính: Lý thuyết về các nguyên tắc học kĩ năng nhanh và hiệu quả và phần 2 là về cách tác giả đã áp dụng lý thuyết này như thế nào với những kĩ năng mà bác muốn học.

Quên chưa nhắc đến tác giả ạ, bác tên là Josh Kaufman – một con người nghiện học, sở hữu hơn 800 cuốn sách và phủi đầy bụi (do bác muốn học rất nhiều thứ mà chưa “tìm được thời gian” đó, giống bao nhiêu người, kể cả mình), là tác giả của cuốn sách bestseller “The Person MBA: Master the Art of Business”. Bác quyết định từ bỏ công việc ở một tập đoàn nằm trong danh sách Fortune 500 sau khi đứa con gái Lela chào đời, bác và vợ ở nhà chăm sóc con. (Sau này tớ cũng muốn bỏ việc ở nhà chăm con :'()

“Cuộc đời thì ngắn ngủi, còn những điều phải học lại quá nhiều”

– Geofrey Chaucer, được xem là cha đẻ của nền Văn học Anh, thi sĩ đại tài củ nước Anh thời Trung đại.

Do bác và vợ ở nhà chăm sóc đứa con đầu lòng nên thời gian làm việc tại nhà khá hạn hẹp (khoảng 25 tiếng/tuần), trong khi bác vẫn muốn học rất nhiều thứ.

Bác mới thấy rằng con người muốn học rất nhiều thứ, nhưng điều gì đã khiến họ trì hoãn như vậy? “Thời gian và kĩ năng”.

“Ngày mai làm”, “Chưa có thời gian”, bla bla mà trong khi bạn chưa hỏi chính mình ngày hôm nay bạn đã mấy lần lướt web, làm những trò vô bổ để tiêu tốn thời gian hữu ích?

Và đôi khi những kĩ năng mới khiến bạn choáng ngợp với kiến thức của nó, bạn e dè và lo ngại, có một thứ mang tên “rào cản thất vọng”, bạn đau đớn vì nhận ra mình không thạo kĩ năng đó, ôi làm sao để bắt đầu một việc mà bạn cho rằng mình không giỏi nó cơ chứ.

Vậy bác đã có hướng giải quyết như thế nào?

Phản pháo lại “nguyên tắc 10,000 giờ” của Malcom Gladwell. 

Theo nguyên tắc này, bạn phải mất 10,000 giờ để trở nên giỏi một kĩ năng, một việc nào đấy, nó tương ứng với việc dành 8 tiếng/ ngày và mất 3 năm rưỡi không có cuối tuần hay nghỉ lễ để trở nên “master”. Thực sự đó đúng là một thử thách với rất nhiều người, nhỉ? (Chắc tui chớt)

Nếu bạn muốn trở thành Tiger Woods, bạn sẽ phải dành ít nhất 10,000 giờ để luyện tập một cách bài bản và có hệ thống. Đó là lí do mà hầu hết các siêu cao thủ giỏi hàng đầu thế giới được rèn luyện ngay từ khi con nhỏ, họ luyện tập không ngừng nghỉ ít nhất 17 năm để trở thành một người đẳng cấp như vậy.

Hỏi ngược lại, bản thân mình có muốn trở thành một Tiger Woods hay chỉ muốn phát triển kĩ năng vừa đủ để phục vụ mục đích riêng?

Mức nào để đánh giá được mục tiêu của bạn? Nếu như tớ muốn học đánh ukulele, mục tiêu của tớ chỉ cần biết rõ các dây của đàn, gảy theo nhịp lên xuống đều đặn, luyện tập vừa đệm vừa hát 10 bài để ra ngoài cầm đàn còn biết mà chơi :)). Chứ tớ cũng không mong ước cao siêu như trở thành Master ukulele bài nào cũng đánh được chỉ sau 1 lần nghe 😦

Thế nào là học kĩ năng nhanh?

“Nhanh” có nghĩa là sử dụng thời gian ít hơn so với bình thường để học một kĩ năng nếu bạn trải qua quá trình giống như hầu hết mọi người: chưa biết gì.

Công nhận là cũng mù mờ biết được xíu xíu bác sẽ viết về những điều gì tiếp theo. Nhưng ở phần lý thuyết này, mình tâm đắc nhất với 2 đoạn nhỏ.

  1. Tư duy

Có 2 loại hình tư duy: tư duy “cố định” và tư duy “phát triển”

Tư duy “cố định” là những người cho rằng kĩ năng và tài năng là bẩm sinh đã có, không phát triển thêm được.

Tư duy “phát triển” có suy nghĩ ngược lại, kĩ năng và tài năng sẽ phát triển cùng sự rèn luyện và tính kiên nhẫn.

Có nghiên cứu, tất cả các bộ não có khả năng cải thiện kĩ năng và khả năng thông qua rèn luyện, bởi vì não có tính mềm dẻo (nghe mà cứ như kẹo mashmallow haha).

Theo tiến sỹ Dweck trong Tư duy (Mindset) nói rằng: “Não bạn cũng giống như một loại cơ, bạn càng dùng nhiều thì nó càng phát triển.”

=> Eo công nhận đúng thật, nhớ hồi xưa tớ kém toán bỏ xừ, thế mà từ hồi học gia sư cấp 3, ngày nào cô giáo cũng bắt làm mấy chục bài toán, làm nhiều đâm ra thích, không bắt cũng tự ngồi bàn học làm liên hồi như điên =)) Mà còn cảm thấy hưng phấn nữa chứ, rèn luyện hàng ngày như thế cơ mà…

Còn bây giờ thì phải làm mọi thứ lại từ đầu huhu

2. Giá trị của số lượng

Thực sự thì khi đọc đến đoạn này, mình nhớ đến buổi gặp mặt với IVT, chị quản lý cũng có nhắc đến vấn đề này, tựa là: Lượng sẽ chuyển hóa thành chất, khi em viết nhiều bài thì từ những bài ấy sẽ chuyển hóa thành chất và khiến cho anh chị cảm thấy em có trách nhiệm hơn trong công việc (căn bản nữa là viết càng được nhiều bài thì nhuận bút càng nhiều =)) ).

Ví dụ trong sách thì nghe hay ho hơn:

Trong một xưởng gốm, thầy giáo chia học sinh ra thành 2 nhóm: nhóm 1 sẽ đánh giá kết quả sản phẩm qua số lượng làm ra, nhóm 2 thì qua chất lượng của sản phẩm.

Phương pháp của ông khá đơn giản: Khi kết thúc khóa học, thầy mang đến chiếc cân để đánh giá sản phẩm bên nhóm “số lượng”: 25 cân đạt điểm A, 20 cân đạt điểm B… Tuy nhiên, nhóm “chất lượng” thì chỉ cần làm ra 1 chiếc bình hoàn hảo là đạt được điểm A.

Đến lúc xếp hạng thì có 1 chuyện kì lạ xảy ra: Nhóm “số lượng” có nhiều bình đạt điểm A nhất, trong khi nhóm “chất lượng” chẳng thu lại được sản phẩm nào.

Lí do: Nhóm “số lượng” nâng cao tay nghề qua từng sản phẩm, cứ mỗi lần họ làm ra 1 bình gốm, họ nhận thấy điểm chưa được và cải thiện nó cho chiếc bình tiếp theo. Nhưng nhóm “chất lượng” lại chỉ lo nghĩ về mức độ hoàn hảo của sản phẩm cùng với đống đất sét và mớ lý thuyết trong đầu.

=> Cho nên là mình đã thấy số lượng nó quan trọng nhường nào rồi 😥 Em sẽ tạo ra giá trị số lượng trước hết!

Tiếp đó thì tác giả chia sẻ về 10 nguyên tắc học kĩ năng và 10 nguyên tắc học hiệu quả, khoản này thì tự đọc để ngẫm nghĩ nha, sau đó còn áp dụng vào cuộc sống đời thường nữa.

Zâu zâu cố lên \m/

Valentine 2016 đầy mâu thuẫn

image

Gửi anh chồng của em,

Hiện tại em chưa tìm thấy anh, chúng ta chưa về bên nhau nhưng em tin chắc 5,10 năm nữa anh sẽ xuất hiện trong cuộc đời em và cùng em trở thành một gia đình.

Em rất ngưỡng mộ anh. Anh có thể chịu đựng được một đứa ”nửa nạc nửa mỡ”, nội tâm thay đổi xoành xoạch, yêu em, ghét em suốt ngày nhưng vẫn luôn ở bên cạnh em.

Anh biết, em thích lãng mạn, làm điều lãng mạn với người khác nhưng khi em bắt gặp sự lãng mạn trước mắt mình, em lại muốn lẩn tránh và có chút bực bội.

Anh biết, em không hay dọn dẹp, nhưng mỗi lần người khác lãng mạn với nhau, em lại lao vào dọn dẹp để tránh né tình huống đó.

Anh biết, em là người hảo ngọt, nhưng có đôi lúc lãng mạn lắm, em lại chẳng buồn ăn lấy một miếng vì cho rằng nó chẳng ngon như bình thường.

Anh biết, em thích cầm máy ảnh nhảy nhót chụp này nọ khắp nơi, nhưng khi đứng trước ống kính, em lại muốn lẩn đi chỗ khác.

Anh biết, em rất thích xem phim, nhất là ngồi ở rạp, nhưng thi thoảng lại cau có bực bội vì ở rạp chẳng có gì thú vị.

Anh biết, em là một người bình tĩnh level max, thế mà thi thoảng lại bấn loạn như một con điên.

Anh biết, em thích ra ngoài, nhìn cuộc sống tập nập để bản thân cũng bận rộn theo luồng. Thế mà đôi khi cứ ru rú trong nhà, rủ đi đâu cũng ko chịu.

Công nhận là anh sẽ yêu một con bé vừa hâm vừa điên =)))

Chấm bút. Một ngày hâm của đứa dở hơi.