Gấu Paddington (2015) gửi tặng một người

paddington-bear-mo_3058736k

Thân gửi Admin, đặc biệt là Admin Sky ^_^

Mình viết cảm nhận về bộ phim Paddington Bear vô cùng đáng yêu mà sáng nay mình có dịp được xem nhờ Nước Anh trong mắt tôi. Nếu Admin chưa xem thì không nên đọc vì mình sẽ trở thành #spoilers…

Bộ phim đến từ nước Anh với nội dung chính về cuộc hành trình của chú gấu Paddington đến London để tìm một ngôi nhà mới, sau đó tình cờ gặp gia đình nhà Brown và cơ số chuyện đã xảy ra từ đây. Ẩn sâu trong bộ phim là những ý nghĩa về cuộc sống và về gia đình, thể hiện một cách thân thuộc, gần gũi mà cũng không kém phần hài hước.

Trước hết, tôi muốn nói đến chú gấu Paddington với chiếc mũ đỏ đội trên đầu. Bên trong chiếc mũ, lúc nào cũng có chiếc bánh mì kẹp dành cho trường hợp đặc biệt.

Tôi thích sự tinh nghịch của chú gấu Paddington, chú như một cậu bé mới chỉ 6-7 tuổi, cảm thấy cái gì cũng mới mẻ, cái gì cũng lạ lẫm và thú vị, hay gây ra rắc rối không chỉ ở trong khu rừng rậm ở Peru mà còn khu đông vui náo nhiệt ở London.

Tôi thích sự chân thành của Paddington, chú cố gắng tìm hiểu về những điều cần biết về con người và thời tiết trước khi đến London. Chú học cách chào hỏi lịch sử, giúp đỡ mọi người xung quanh, làm những việc tốt và cố gắng đi tìm nhà thám hiểm Peru – người sẽ đón tiếp các chú gấu một cách nồng hậu khi đến London.

Tôi thích sự kiên trì của chú ấy. Dù có mưa gió, đêm tối lạnh giá, chú vẫn cầm tờ địa chỉ, đi khắp nơi ở London để tìm cho bằng được nhà thám hiểm M. Clyde dù tia hi vọng vô cùng mỏng manh.

Chú gấu tình cờ gặp gia đình Brown ở nhà ga Paddington và khi nhà Brown đưa chú về, mọi người quyết định đặt tên chú là Paddington bởi vì tên thật của chú không ai có thể phát âm nổi :)).

Gia đình Brown là một gia đình truyền thống. Trong gia đình, mỗi thành viên đều có những tính cách khác biệt và từ khi Paddington bước vào, trở thành một thành viên chưa chính thức, mọi chuyện dường như thay đổi và khuấy tung hết tất cả mọi thứ yên bình lên.

Tôi cảm nhận tình yêu thương của ông Brown dành cho những đứa con, ông hay cáu gắt và dặn dò từng đứa một với những hành động vô cùng nhỏ vì những hành động ấy khả năng bị tai nạn trong nhà là rất cao, ví như không trượt trên cầu thang (bắt chước Paddington) chẳng hạn. Ông không muốn cho Paddington ở nhà mình vì ông sợ chú gấu sẽ ảnh hưởng đến hai đứa con của ông, sẽ là mối đe dọa cho cả nhà, đến mức ông phải gọi cho bên bảo hiểm để cứu chữa những vấn đề có thể xảy ra khi có một chú gấu ở trong nhà. Đối với mỗi ông bố, trách nhiệm là điều tuyệt đối phải có; trước khi vợ sinh em bé, ông Brown cũng chỉ là người thích lông bông, tự do tự tại với chiếc xe máy phân khối lớn, nhưng khi trở thành một ông bố rồi, ông Brown trở thành người hoàn toàn khác. Ông đã có cái nhìn không đầy thiện cảm đối với Paddington, nhưng để rồi, ông vẫn giúp đỡ chú gấu tìm cho bằng được nhà thám hiểm, cứu chú gấu khỏi tay kẻ ác.

Thực sự, Paddington đã giúp cho gia đình Brown thêm thân thiết hơn, ấm áp hơn và hiểu nhau nhiều hơn. Paddington chính là một thành viên trong ngôi nhà ấy rồi.

Thực sự bộ phim gấu Paddington không quá xuất sắc, quá hoàn hảo, nhưng nó mang đến cho con người ta cảm giác gần gũi, quen thuộc pha chút hài hước. Bốt điện thoại màu đỏ, chiếc xe buýt 2 tầng màu đỏ của nước Anh, chú lính gác có cái mũ to và dài nhưng bên trong cũng chứa đầy đồ ăn thức uống dành phần Paddington vào tối mưa gió, đồ họa thiết kế bộ lông của Paddinton… thực sự rất đẹp, tuyệt và đầy chân thực.

Gửi tặng Ad bài hát Shine ở đoạn cuối phim: https://www.youtube.com/watch?v=5HY-r4-4Hd4

Ngoài ra còn có bài London is the place for me của nghe khá là thú vị :))

Advertisements

One Chance (2013)

One Chance trailer -- Pictured: James Corden as Paul Potts (Screengrab)

Mình viết cảm nhận về bộ phim One Chance (2013)

Trong dịp nghỉ Tết dương 2015, tôi tình cờ xem 1 đoạn trailer giới thiệu bộ phim “One chance” trên kênh Star Movies. Tôi thực sự rất ấn tượng, ấn tượng ngay từ nhan đề “One chance” cho đến nội dung, nhạc nền, nhân vật của bộ phim, và tôi quyết định phải tải về máy để xem.

Bộ phim dựa trên câu chuyện có thật ở Anh, nói về Paul Potts – quán quân chiến thắng cuộc thi Britian’s Got Talent năm 2007, Paul đã vượt qua rất nhiều thử thách, khó khăn, và anh ấy đã nắm bắt lấy một cơ hội – cơ hội để thể hiện giọng hát trời phú của mình, cơ hội để trả nợ hết số hóa đơn mà vợ chồng anh đang gặp phải và cơ hội để tỏa sáng, làm những điều mà anh thích, đam mê.

Paul Potts là một anh chàng nhút nhát nhưng có một tâm hồn thánh thiện và trong sáng, Paul hay bị bắt nạt bởi những người bạn khác từ hồi còn nhỏ, chỉ vì anh thích hát Opera và muốn thể hiện niềm đam mê của mình.

Mọi câu chuyện đều không có những điều tốt đẹp ngay từ đầu. Anh ấy thích hát Opera và luôn tin tưởng và yêu quý thần tượng của mình – Luciano Pavarotti, người đã khai sáng những bài hát Opera cho anh, nhưng ông đã bảo Paul rằng: “For me, you are not yet an opera singer, not yet for sure, and maybe never” vì anh lo lắng và mất tự tin trong buổi thử giọng. Đó là sự thất bại, sự vấp ngã mà đôi khi mỗi người đều gặp phải trong cuộc đời.

Nhưng, mẹ anh, vợ anh, người bạn thân Braddon luôn sát cánh, ủng hộ anh, giúp đỡ, cổ vũ anh rất nhiều để anh có thể tiếp tục theo đuổi đam mê, tài năng trời phú hát Opera mà không phải ai cũng có được. Người thân luôn là chỗ tựa vững chắc nhất, dù có yếu lòng, có thất bại, họ vẫn luôn ở bên cạnh, luôn khích lệ và cổ vũ bạn.Thế rồi, cơ hội đến thật đúng lúc, Paul nhìn thấy cuộc thi Britain’s Got Talent, anh lo lắng nhưng cuối cùng anh tham gia, đánh bại sự lo lắng, sợ hãi trước đám đông, để thể hiện hát Opera và giành được giải cao nhất.

Bộ phim “One chance” thực sự để lại cho tôi rất nhiều bài học. Julz – vợ Paul luôn khuyên nhủ: “One foot and then another” – cứ bước một bước đi rồi sẽ có những bước tiếp theo và rồi bạn sẽ làm được thôi. Chỉ cần bạn dám làm thì bạn sẽ có cơ hội để đem điều đó trở thành hiện thực.

Niềm tin vào chính bản thân mình, Paul luôn là Paul và mãi mãi như vậy – “I wouldn’t be anybody else. I just wanna be myself.” Là chính mình, được làm những điều mình thích, mình theo đuổi và đam mê, đấy mới là điều tuyệt vời nhất trong cuộc sống này, là thứ mà Paul không bao giờ từ bỏ dù đôi lúc có gặp vấp ngã trong cuộc đời. Anh đã có những khoảng thời gian mà bác sĩ nói anh không thể hát được nữa, nhưng anh vẫn tiếp tục, vẫn kiên trì và đi đến hết chặng đường đầy gian nan.

Đôi lúc cơ hội sẽ đến với chúng ta, và thật tốt khi đó chúng ta biết nắm lấy và thể hiện năng lực của mình.

Xứ Wales ở Anh là một vùng đất còn lạ đối với tôi, nhưng tôi được biết, Cardiff ở xứ Wales là nơi khởi quay các tập phim Sherlock Holmes và Doctor Who do đạo diễn Moffat thực hiện cùng đồng nghiệp. Thực sự đó là một nơi tuyệt vời, nơi tôi muốn đi đến vô cùng. Tôi trước đây không biết nên chọn vùng đất nhỏ bé nào để viếng thăm sau này nếu có cơ hội sang Anh, nhưng bây giờ tôi đã có đích đến. “One Chance” cũng thật tình cờ, là một phim có liên quan đến nước Anh, liên quan đến xứ Wales càng khiến tôi yêu quý nước Anh nhiều hơn, có ý định đi du học Anh nhiều hơn.

Gửi tặng Ad bài Comfort and Joy – https://www.youtube.com/watch?v=3uB_oFQXv3w – mặc dù không hay bằng bài hát của những đứa trẻ hát ngay từ khi mở đầu bộ phim như bài hát rất tuyệt 😉